Mấy hôm này do ảnh hưởng của
bão nên thời tiết khá mát mẻ khiến tâm trạng cũng thoải mái
theo. Nghe lại bài hát “Hương Ngọc
Lan”. Dường như đã lâu lăm rồi không nghe bài này và cũng đã lâu lắm
rồi không còn ngửi thấy mùi hương ngọc lan, nhưng những kỷ niệm về
nó thì vẫn còn nguyên vẹn. Những kỷ niện của mình với hoa ngọc lan
không giống như những kỷ niệm về tình yêu trong bài hát. Mà là những
kỷ niệm về một thời vô tư, tràn đầy nhiệt huyết và cũng không kém
phần gian khổ mới chập chững vào đời.
Nhớ ngày đấy, hè cuối lớp 11,
mẹ cho ra Hà Nội để học hè chuẩn bị cho lớp 12. Hồi đấy, mình con
bé nhà quê chưa bao giờ nhìn thấy hoa ngọc lan chứ đừng nói gì đến
là ngửi được mùi hương của nó. Mình ra Hà Nội, ở nhà dì chị gái
mẹ mình. Chị con gái dì hơn mình
một tuổi và học trên mình một lớp. Chị mê hoa Ngọc Lan và thích trở
thành cô giáo dạy mần non (Nhưng cuối cùng chị lại học một chuyên
ngành khác). Hàng ngày hai chị em chở nhau đi học, thỉnh thoảng lượn
lên phố mua ít hoa ngọc lan. Mình nhớ hoa ngọc lan người ta bán cành,
hai chị em thường chọn mua một cành còn nhiều nụ, sau đó về ngứt
từng bông hoa ra và cho vào lá chuối gói lại, thế là phòng bọn mình
suốt ngày cứ thoang thoảng hương ngọc lan. Thi thoảng hai đứa lại mở
gói lá chuối ra hít lấy hít để. Cũng từ đó mình mới biết đến hoa
ngọc lan và mùi hương nồng nàn của nó.
Sáu năm sau khoảng giữa năm 2005
mình lại ra Hà Nội. Mình và cô bạn lớp đại học cùng có dự định sau
khi tốt nghiệp đại sẽ ra Hà Nội lập nghiệp. Hai đứa cùng ra một lúc. Nhũng ngày đầu
ở Hà Nội thật khó khăn và vất vả. Hai đứa chạy vạy khắp nơi để xin
việc, nhưng ở đâu cũng gặp sự từ chối lạnh lùng. Để động viên nhau
hai đứa thường chở nhau đi chơi khắp phố phường, mùa đông Hà Nội rét,
không có nhiều tiên nên hai đứa chỉ dám đãi nhau bắp nướng, có hôm
đang đi trên đường Thanh Niên, thấy người ta bán nhiều hoa Ngọc Lan,
mình và cô bạn sà vào xem và hít hà. Dường như chưa thoả, cô bạn
còn mua tặng mình luôn một cành mang về phòng trọ thưởng thức. Cuộc
sống sau đó khá hơn rất nhiều, hai đứa đều có việc làm và mỗi ngày
công việc một tiến triển hơn. Ba năm sau đó mình và cô bạn cả hai đứa
đều rời Hà Nội, bạn vào sống ở Sài Gòn cùng chồng, còn mình cũng
về lại quê hương theo tiếng gọi của tình yêu. Tam biệt thủ đô, nhưng tận
sâu trong tim mình vẫn đầy ắp những kỷ niệm về Hà Nội, về hương
ngọc lan.

Ôi mãi hôm nay mới vào thăm blog mới của em. Lần sau viết bài xong nhớ share với chị để chị đọc nhé.
Trả lờiXóaOk chi!Thank you chi da ghe tham!
Trả lờiXóa