21/3/18

Con gái chuẩn bị hành trang vào lớp 1


Bài này viết từ ngày giữa tháng 7/2017, nhưng bận mãi giờ mới đăng, lưu lại đây để sau này con đọc lại. 

Sáng nay, đưa con đến câu lạc bộ hè lớp 1 trường tiểu học Hải Đình, nơi mà con gái sẽ trải qua thời gian học tiểu học tại đây, cốt để con quen với trường mới, bạn mới, cô giáo mới, và nề nếp học tập mới, tạo tiền đề cho việc học chính thức sau này, cho dù trước đó con vừa kết thúc 6 tuần học hè tại trường tiểu học Chu Văn An với nhiều kỷ niệm đẹp. Lớp học của con hôm đến xin học mẹ đã biết, nên hai mẹ con đi một vòng tìm hiểu nhà vệ sinh (cả hai mẹ con đều cho rằng việc này là quan trọng đối với một nơi mới, nơi mà con sẽ gắn bó hằng ngày trong suốt thời gian sau này). Nhà vệ sinh cách phòng học không phải quá xa nhưng nằm khuất hẳn sau khu vực lớp học và thông với khu vui chơi phía sau lưng của lớp học, nên mình không yên tâm lắm, nhân vậy nên nhắc nhở con thật cẩn thận khi đi vệ sinh, vẫn tin là sẽ an toàn cho con khi học chính thức, nhưng vẫn giảng giải cho con nên làm gì nếu phát hiện thấy dấu hiệu mất an toàn. Rồi hai mẹ con đến lớp, xem danh sách bác bạn trong lớp, có tới 45 cháu, quả thật quá đông và chỉ một cô chủ nhiệm quản luôn mọi thứ từ dạy học cho đến bán trú của các chau, quá vất vả cho cô và cũng thiệt thòi cho các cháu, nhưng đó là thực trạng chung của hầu hết các trường công lập, nên mình miễn bàn, chỉ có động viện và giải thích cho con hiểu, vì con đã quen với lớp chỉ có 21 bạn và có tới 3 cô giáo chăm sóc và dạy dỗ trong 6 tuần học tại Chu Van An. Mình cũng nghĩ có khi đây lại là cơ hội cho con rèn luyện tính chịu khó và chấp nhận sự không tiện nghi. Buổi học bắt đầu lúc 7h30, cô mời các bạn ra sân xếp hàng vào lớp, và cô mời một bạn quyền lớp trưởng lên hô cả lớp đọc 5 điều bác Hồ dạy (nghe đoạn này mẹ cũng xúc động như trở về thời học sinh vì từ lâu rồi mẹ ko còn đọc và nghe điều đó). Các bạn đọc rào rào vì các bạn đã bắt đầu học trước con 4 tuần, con chưa thuộc cũng cũng mấp máy môi đọc theo và đếm ngón tay để nhớ mấy điều bác hồ dạy (từ cửa sổ mẹ quan sát được). Mẹ tin con sẽ bắt kịp các bạn nhanh thôi. 10h đến đón con, thấy con đang cặm cụi viết (cũng lại lén nhìn con từ của sổ he he). Nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé say sưa viết viết, yêu ghê. Rồi lớp học tan, các bạn xếp hàng hát bài “Đi học về” và chào cô ra về. Hỏi cô giáo ngày đầu cháu thế nào, cô bảo cháu nhanh nhẹn, lanh lợi, nhưng kỹ thuật viết còn chưa đúng và viết nhanh quá nên cô chưa sửa kịp, mẹ chỉ gật gật đầu ghi nhận. Đón con tại lớp, thấy vẻ mặt con không được vui lắm, đưa con ra ghế đá hai mẹ con ngồi, mẹ bắt đầu hỏi, ngày hôm nay của con thế nào (luôn là câu hỏi như thế), con bảo cô chẳng hiền chút nào, con viết đẹp ri, mà cô nạt con, cô bảo con viết nhanh quá. Rồi lại giải thích cho con rằng, con phải thông cảm cho cô, lớp học có quá nhiều bạn, mà cô phải sửa cho từng bạn nên đôi khi cô không được dịu dàng, hơn nữa con nên viết chậm lại một chút để đến lúc cô đến sửa cho con cô biết con sai ở đâu mà hướng dẫn, con viết nhanh quá đến khi cô đến đã đầy cả trang giấy cô không biết nên sửa cho con từ đoạn nào. Gold có vẻ hiểu ý của mẹ nên con không còn phụng phịu nữa, rồi nàng giở vở cho mẹ coi kết quả học ngày hôm nay. Với mẹ, con viết được như này là quá đạt yêu cầu rồi, nhưng với cô thì biết viết chưa đủ mà còn phải đúng kỹ thuật, haiza quả nhiên là khó với một đứa trẻ mới chập chững học chữ. Nhưng mình nghĩ đây cũng là một cách để rèn cho con tính kiên nhẫn và cẩn thận. Với mình, chỉ cần con biết đọc, biết viết là đủ, không yêu cầu phải viết thật đẹp như chữ in. Mình còn nhiều mục tiêu, kỹ năng và kiến thức khác muốn con học tập hơn là chăm chỉ viết chữ đẹp. Mục tiêu của mình là muốn đào tạo cho con thành một con người vẹn toàn cả trí lực lẫn đão đức. Thật khó cho mình, giai đoạn này mình còn có Win còn nhỏ, nên thời gian dạy dỗ Gold thật sự quá hạn hẹp. Mẹ con mình cùng cố gắng nhé. Yêu con gái!