29/5/14

MÙA HÈ ĐẦU TIÊN CỦA CON – MỘT TUẦN

Vừa đi học ở trường công lập được ba tháng thì con nghỉ hè một tuần. Mẹ vẫn phải đi làm nên đành gửi con về nhà trẻ tư mà trước đây khi con chưa đi học trường công mẹ đã gửi. Lúc đầu con phản đối nhất định không chịu và còn bảo mẹ hay là cho con về quê, ôi mới hơn ba tuổi mà con mặc cả với mẹ như bà già ấy con ạ, làm mẹ không thể nhịn được cười. Thấy có vẻ khó thuyết phục con mẹ đành dùng chiêu cuối cùng rằng nếu con về quê, mẹ ở nhà một mình buồn, buổi tối không ai ngủ cùng, mẹ sẽ qua bế em Ân (em bé hàng xóm) về ngủ cùng mẹ, thế là nàng đã trúng kế mẹ, đồng ý qua nhà cô. Tuy nhiên, mẹ cũng phải thuyết phục nàng ấy rằng chỉ ở đúng một tuần thôi, sau đó mẹ sẽ đưa qua trường Hoa Hồng (trường con đang theo học).
Nàng đã quen với nhà trẻ này từ hồi gần hai tuổi nên mẹ không lo lằng gì cả, chỉ có buổi sáng là hơi vội vì còn phải cho con ăn sáng rồi mới đi học mà giờ làm cuả mẹ thì hết sức sớm (7h). Tuần con nghỉ hè sáng nào hai mẹ con cũng vội, mẹ thường dậy sớm hơn 30 phút, mua đồ ăn sáng cho con, cho con ăn rồi mới đưa đến nhà cô. Mẹ rất thương con vì mấy hôm nay sáng nào cũng giục con ăn nhanh mặc dù mẹ biết con vừa ngủ dậy cũng chưa muốn ăn, nhưng chẳng còn cách nào khác.
Sáng nay, mẹ có thể đi làm muộn được một lúc nên từ đêm qua đã hứa với con sẽ đưa đi ăn sáng rồi mới đi học. Khỏi phải nói là nàng thích thú thế nào. Nhưng tính bướng bỉnh của con lắm lúc làm mẹ phát cáu và đỉnh điểm là sáng này con cứ khăng khăng bưng ly nước đậu nành để uống mặc dù cái ly to cộng thêm cái ống hút cao mà con thì bé ngồi mới cao hơn cái bàn được một chút. Mẹ rót nước đậu qua cái cốc nhỏ con không chịu uống, ngọt nhạt đủ kiểu con không nghe cứ uống kết quả nước đổ cả người và còn bị sặc nữa. Mẹ bực quá hơi lớn tiếng với con hoặc là không uống hoăc uống cốc nhỏ, con vẫn bướng bỉnh không chịu uống cốc nhỏ.
Mẹ thì sau khi quát con đã hối hận ngay và nhận ra mình đang ở quán ăn, có thể con sẽ cảm thấy xấu hổ nếu có nhiều ánh mắt xa lạ nhìn con, cũng may lúc đó trong quán ít người. Mẹ sẽ rút kinh nghiệm, sẽ cố gắng kiềm chế để hạn chế hết sức việc quát nạt con và sẽ kiên nhẫn giải thích cho con hiểu hay tìm giải pháp khác như sau đó mẹ đã làm là rót bớt nước ra cốc khác và để cho con uống cái cốc đó nhưng từng ít một. Gía như mẹ bình tĩnh hơn thì sáng nay đã không quát con và sẽ không bị ray rứt cả ngày vì cảm thấy có lỗi với con. Mẹ hứa mẹ sẽ cố gắng hơn nữa để dạy con theo cách tích cực nhất. Một tuần sắp trôi qua, rồi con lại trở về học hè tại trường sẽ trở lại với giờ giấc sinh hoạt như trước đây. Mẹ sẽ giành nhiều thời gian cho con chơi ở trường hơn và đưa con đi công viên chơi thường xuyên hơn, hy vọng là con gái sẽ có một mùa hè thú vị.

26/3/14

Mẹ

Dạo gần đây tâm trạng không vui, tinh thần cũng mệt mỏi nên hay nhớ những chuyện ngày xưa. Ngày đấy luôn ao ước và tâm niệm một điều rằng sau này lớn lên sẽ cố gắng làm thật nhiều tiền để bù đắp cho những vất vả của mẹ, và sẽ lấy một người nào thực sự yêu thương mẹ như con yêu mẹ. Nhưng  mơ ước của mình đến bây giờ vẫn chưa trọn vẹn.
Cứ nhớ mãi cái thủa khó khăn của gia đình mình, lại thương mẹ đến nao lòng. Hồi đấy, mẹ làm đủ các nghề từ buôn bán, làm giá, nuôi lợn, nấu rượu để kiếm tiền, thêm được đồng nào hay đồng nấy trang trải cho việc học hành của chị em mình. Công việc của mẹ thật khó nhọc, vất vả một đôi câu không thể diễn tả hết. Những nỗi nhọc nhằn, vất vả của mẹ luôn hằn sâu trong trái tim mình, nhờ đó mà chị em mình mới biết quý trọng lao động, biết chịu khó phấn đấu để vươn lên trong cuộc sống.
Còn nhớ, hồi học đại học, mỗi lần đến tháng gửi tiền cho mình là mẹ vét sạch tất cả những đồng tiền mẹ còn trong ví, thậm chí có khi mẹ còn phải đi vay mượn bạn bè, và gia đình dì H. là địa chỉ quen thuộc, cũng may hai vợ chồng dì bác ấy thật tốt bụng cứ mỗi lần thấy mẹ đến nhà chưa cần mẹ nói là hai vợ chồng dì bác ấy đã hiểu. Sau này bác trai chẳng may bị bệnh mất sớm, một mình dì bây giờ vất vả nuôi con. Mình và mẹ tuy không nói ra nhưng trong lòng luôn mang ơn dì bác, mẹ thường xuyên gần gũi động viên có việc gì giúp được mẹ không bao giờ từ. Mình thì vẫn canh cánh bên lòng bởi chưa làm đươc gì giúp gia đình dì.
Hồi đấy thương mẹ tảo tần, vất vả mình thấy quý đồng tiền mẹ làm ra vô cùng.  Mình chẳng dám tiêu gì hoang phí, mua gì cũng tiếc cũng đắn đo mãi, nếu như không phải thứ thật sự cần thiết không báo giờ mua. Chị gái con dì mình thường trêu trọc mình là đứa ki bo, keo kiệt he he. Không như bây giờ, cuộc sống khá hơn, đồng tiền tiêu đi cũng dễ dàng hơn. Mẹ mình khổ cực là thể, vất vả là thế những chưa bao giờ mình thấy mẹ than vãn kêu khổ, mà ngược lại mẹ lúc nào cũng động viên chị em mình cố gắng học giỏi dù khổ mấy mẹ cũng chịu được. Bù lại, hai chị em mình ngoan hiền, học hành chăm chỉ. Biết mẹ vất vả cả hai đứa đều phụ mẹ một tay làm việc không nề hà bất cứ việc gì. Cuộc sống tuy vất vả nhưng gia đình mình luôn đầm ấm, và yêu thương nhau.
Giờ đây, khi cuộc sống đã khá hơn trước rất nhiều và cả hai đứa con của mẹ đã yên bề gia thất nhưng mẹ vẫn không chịu để cho bản thân mình nghỉ ngơi, mẹ vẫn làm việc suốt ngày. Buổi sáng vẫn đi chợ buôn bán không nghỉ một ngày nào trừ ngày mồng 1 Tết và những ngày đau ốm hay những dịp đặc biệt. Buổi chiều về tất bật với trang trải nhỏ của mẹ, với hồ cá, đàn lợn, và những vại nước mắm.
Mẹ sống giản dị, chan hòa yêu thương và tin tưởng vào mọi người, bởi vậy trong cuộc sống mẹ cũng luôn nhận được rất nhiều tình cảm chân thành từ bạn bè và người thân của mẹ.
Dù vất vả nhưng nhìn nét mặt rạng ngời của mẹ con biết mẹ đang hạnh phúc với thành quả của mình, và con cũng rất hạnh phúc, rất thanh thản khi mỗi lần về quê được nằm võng đung đưa trong buổi chiều yên ắng, ngắm nhìn dáng mẹ tất bật ra vào chợt thấy lòng tràn đầy hạnh phúc vì luôn có mẹ bên mình. Cảm ơn mẹ đã là mẹ của con và con càng hiểu lòng mẹ hơn khi con cũng đã là người mẹ. Cầu mong sao cho mẹ luôn khỏe mạnh và sống mãi với chúng con.