Tình cờ đọc được bài này, rất hay. Mình cũng từng có một thời như thế, kẻ bắc người trung, tranh thủ từng phút để được ở gần nhau. Thế mà giơ đây, cái hạnh phúc và tình yêu ấy dường như đang bên bờ vực của sự tan vỡ. Liệu kỷ niệm của những năm tháng đó có đủ sức để giữ tình yêu của chúng mình???
Tôi vừa trải qua một ngày dài đầy lo lắng. Sáng sớm nay, đi đón một đồng nghiệp từ Hà Nội vào công tác, tôi bất ngờ bắt gặp cô con gái 19 tuổi của mình đang đi vào sân bay.
Tôi tưởng cháu cũng đi tiễn hoặc đón bạn, nhưng không phải, cháu xếp hàng làm thủ tục lên máy bay và biến mất vào khu cách ly,tất cả hành lý của cháu chỉ là cái balô như khi đến trường. Tôi không dám gọi điện cho vợ tôi, sợ cô ấy lo lắng.
Tôi về văn phòng, nhờ một người bạn thân làm ở sân bay kiểm tra giùm, và biết là cháubay ra Hà Nội, và sẽ trở về trong ngày vào lúc tối muộn, gần như sẽ có mặt ở nhà vào khoảng thời gian như mọi ngày.
Cả ngày tôi lo lắng. Không thể làm được việcgì. Cháu có điện thoại di động, quà tặng củachúng tôi khi cháu đỗ Đại học. Tên của cháu trong máy tôi là Bé út, cô bé út trong nhà, cô con gái hồn nhiên nhất, học hành rất chăm chỉ, vừa đỗ Đại học năm ngoái. Tôitưởng như mình rất hiểu cháu, vậy mà hoá ra không hẳn.
Cả ngày, hàng ngàn lần tôi mở máy, nhìn vào cái tên Bé út, chỉ cần nhấn máy là có thểnghe được giọng cháu, nhưng tôi không gọi. Nếu cháu đã có một chuyến đi gấp gáp như vậy, thì đó hẳn nó là quan trọng với cháu đến từng phút giây, và tôi cảm thấy mình phải tôn trọng điều đó.
Tối hôm đó, tôi bỏ hết việc ở văn phòng để về nhà đúng giờ. Chờ cháu. Và lòng tôi yên hẳn khi cháu về, dáng vẻ mệt mỏi. Bay hai chuyến máy bay trong ngày đâu phải là chuyện đùa. Nhưng cháu vẫn vội vã tắm tápvà ngồi vào ăn cơm với chúng tôi. Tôi đang tìm cách mở lời với cháu thì đột nhiên cháu nói:
- Xin lỗi ba mẹ, hôm nay con ra Hà Nội, con đi thăm bạn con!
Con gái tôi đã có bạn trai, chính là cậu bạn mà cháu từng kể với tôi là “tim con đập mạnh dù chỉ nghĩ đến”. Cậu bạn đang học ởHà Nội, và Bé út của chúng tôi đã quyết địnhđi làm thêm để kiếm đủ tiền cho một chuyến bay khứ hồi trong ngày, bay ra thăm cậu ấy, đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, ngắm nhìn Hà Nội vào thu, và cùng nhau xem phim ở một rạp chiếu phim gần đó. Vợtôi hỏi nhẹ nhàng:
- Tại sao út lại quyết định làm vậy?
Và câu trả lời là:
- Con nhớ bạn ấy quá, và chúng con chỉ cách nhau có hai giờ bay!
Chị có thể nghĩ là chúng tôi giận cháu. Nhưng sự thực là không. Bởi vì đó là cảm xúc của cháu, chuyến đi của cháu. Và cảm ơn Trời Đất là cháu vẫn thấy chúng tôi đủ gần gũi để kể lại chuyến phiêu lưu của mình.
Và bởi vì, chúng tôi cùng nhớ lại những chuyến tầu khách Bắc Nam chậm chạp, chấtchồng hàng hoá và đầy bất tiện, vậy mà không biết bao nhiêu lần, chúng tôi đón nhau từ những chuyến tàu như thế. Thức ăn chỉ là cơm nắm muối vừng mang theo, thậm chí ngủ toa than để có thể đến với nhau đúng hẹn.
Những chuyến đi dằng dặc Bắc Nam vất vả nhưng đầy lãng mạn ấy đã khiến tình yêu của chúng tôi lớn lên. Để rồi những lúc sóng gió sau này, chợt nhận ra là tình yêu chúng tôi dành cho nhau đã rất đẹp và chân thành, bởi vậy mà gắng lòng gìn giữ.
Tôi mong chuyến đi này cũng vậy, làm cho trái tim và tình yêu của những đứa trẻ mà chúng tôi yêu quý lớn lên.
24/9/13
Con gái tròn tuổi rưỡi
Bài này đăng từ lúc còn ở nhà cũ, hôm nay đi làm lại thấy nhớ con gái quá, đăng lại bài này vậy.
Chủ nhật vừa rồi, con gái
tròn tuổi rưỡi. Lúc sinh nhật con tròn một tuổi, ba mẹ chưa đưa con đi
tiệm chụp hình làm kỷ niệm, nên khi con tròn tuổi rưỡi ba mẹ nghĩ phải
ghi lại giây phút đáng yêu này của con. Sáng chủ nhật, trời nắng nhẹ
và rất đẹp, cả nhà phấn khởi cùng tới studio. Con vô cùng hào hứng
và diễn rất hồn nhiên theo những hướng dẫn của chú thợ chụp ảnh.
Được một lúc thì con chán ngay đòi về. Cũng may đã kịp chụp được
một số ảnh ưng ý. Lúc ba mẹ ra bên ngoài làm thủ tục thi con lại bị
hấp dẫn bởi một rừng áo cưới và vô số ảnh cưới đang trưng đầy tiệm
(đây là tiệm chụp ảnh và cho thuê áo cưới), nên con cứ chạy tới chạy
lui hết sờ ảnh này lại chọt chẹt vào ảnh khác, khiến cho các cô
nhân viên của tiệm khá là vất vả khi chạy theo con. Một tuổi rưỡi,
con gái mẹ đã nói được khá nhiều, đã thuộc khá nhiều bài hát và
thơ. Đôi khi cũng rất nghe lời mẹ, hiểu nhiều điều mẹ nói. Đặc biệt,
con đã biết nịnh mẹ khiến cho mẹ hoàn toàn tan chảy mỗi khi nghe con
nói ‘em yêu mẹ nhất nhà.’ Mẹ post lên entry này một số hình của con,
hãy mãi đáng yêu như thế này con nhé.
7/8/13
Giọt nắng hồng
Đang thiu thiu cho con gái ngủ bỗng TV phát bài hát Giọt Nắng Hồng do Hồng Hạnh trình bày khiến mình bừng tỉnh. Lời bài hát sao ngọt ngào đến thế. Không biết dùng lời nào để diễn tả tâm trạng lúc đó của mình. Một thời gian dài bận bịu con nhỏ, công việc, gia đình, hầu như mình không có thời gian thư giãn riêng cho bản thân. Bài hát như một luồng gió mới giúp mình refresh lại bản thân, giúp mình nhận thấy xung quanh vẫn còn nhiều thứ đẹp đẽ đáng để thưởng thức.
Giọt Nắng Hồng
Ngô Thuỵ Miên
Giọt nắng đi hoang vào mắt em buồn
Dìu chân em bước vào nắng cô đơn,
Nắng ướp mi em ươm tay thơm nồng
Màu trời nhẹ vương đôi môi thương màu mắt em chơi vơi...
Chiều vắng công viên sỏi đá thêm sầu
Gọi mùa nắng úa vời bước em qua,
Nắng tắm yêu đương cho em hôm nào
Rồi chiều nhẹ bay lên cao
Màu nắng thương màu mắt em
Một chiều có nắng sang đây ru em mơ mộng.
Đếm nắng cho tay qua trời
Quyện tình yêu tươi màu mắt.
Một chiều công viên nắng khóc trên đôi tay ngà
Đón dấu mưa rơi âm thầm Và màu nắng chết trên mi...
Và nắng hôm nay về với mây hồng
Về thăm cô bé thường ước hay mơ
Ghế đá hôm xưa thôi nghe giận hờn
Chuyện mình đừng quên nghe anh
Gọi nắng cho vưa mắt nai..
4/6/13
Viết cho ngày con bắt đầu yêu
Lần đầu
tiên con bước vào yêu
Mẹ muốn kể con nghe về mối tình đầu của mẹ
Về một người đàn ông và những gì anh ta chia sẻ
Cho con làm hành trang...
Mẹ muốn kể con nghe về mối tình đầu của mẹ
Về một người đàn ông và những gì anh ta chia sẻ
Cho con làm hành trang...
Dù con
yêu không giống mẹ ngày xưa
Nhưng nỗi dại khờ thì không khác
Nhìn nụ cười con, mẹ biết mình bất lực
Chẳng có bài học nào cho kẻ đang yêu
Trên con đường màu xanh
Những người đàn ông chập chờn ẩn hiện
Chỉ mong con nhận ra đầy nguy hiểm
Rất nhiều hố sâu cạm bẫy trên đường...
Nhưng nỗi dại khờ thì không khác
Nhìn nụ cười con, mẹ biết mình bất lực
Chẳng có bài học nào cho kẻ đang yêu
Trên con đường màu xanh
Những người đàn ông chập chờn ẩn hiện
Chỉ mong con nhận ra đầy nguy hiểm
Rất nhiều hố sâu cạm bẫy trên đường...
Cũng có
thể những kinh nghiệm sẽ lớn theo con
Khi đã xếp đầy ngăn những ký ức tình yêu tan vỡ
Mẹ chỉ sợ trong ngăn kéo ấy
Mảnh vỡ tình yêu sẽ cứa nát tâm hồn
Có thể khi yêu ta chết được cho người
Vũ trụ tập trung vào anh ta hết
Tới một ngày ánh hào quang lịm tắt
Con mới nhận ra mình đã lỡ lầm...
Khi đã xếp đầy ngăn những ký ức tình yêu tan vỡ
Mẹ chỉ sợ trong ngăn kéo ấy
Mảnh vỡ tình yêu sẽ cứa nát tâm hồn
Có thể khi yêu ta chết được cho người
Vũ trụ tập trung vào anh ta hết
Tới một ngày ánh hào quang lịm tắt
Con mới nhận ra mình đã lỡ lầm...
Biết nói
gì với con dù trải nghiệm nhiều lần
Mẹ mới nhận ra đàn ông đều thế cả
Mới nhận ra tình yêu mong manh quá
Mẹ chỉ còn nỗi trống rỗng bình yên...
Mẹ mới nhận ra đàn ông đều thế cả
Mới nhận ra tình yêu mong manh quá
Mẹ chỉ còn nỗi trống rỗng bình yên...
Tất nhiên rồi nắng vàng buổi đầu tiên
Mẹ vẫn biết nó đẹp và hư ảo
Chỉ mong con chuẩn bị thêm khăn áo
Sợ mùa đông lạnh lẽo đến bến đời
Con tự mình làm ấm nỗi đơn côi
Để đi qua những niềm đau vô nghĩa...
Cứ yêu đi và thật lòng con nhé...
Đặng Thị
Thanh Hương
24/5/13
Hương Ngọc Lan
Mấy hôm này do ảnh hưởng của
bão nên thời tiết khá mát mẻ khiến tâm trạng cũng thoải mái
theo. Nghe lại bài hát “Hương Ngọc
Lan”. Dường như đã lâu lăm rồi không nghe bài này và cũng đã lâu lắm
rồi không còn ngửi thấy mùi hương ngọc lan, nhưng những kỷ niệm về
nó thì vẫn còn nguyên vẹn. Những kỷ niện của mình với hoa ngọc lan
không giống như những kỷ niệm về tình yêu trong bài hát. Mà là những
kỷ niệm về một thời vô tư, tràn đầy nhiệt huyết và cũng không kém
phần gian khổ mới chập chững vào đời.
Nhớ ngày đấy, hè cuối lớp 11,
mẹ cho ra Hà Nội để học hè chuẩn bị cho lớp 12. Hồi đấy, mình con
bé nhà quê chưa bao giờ nhìn thấy hoa ngọc lan chứ đừng nói gì đến
là ngửi được mùi hương của nó. Mình ra Hà Nội, ở nhà dì chị gái
mẹ mình. Chị con gái dì hơn mình
một tuổi và học trên mình một lớp. Chị mê hoa Ngọc Lan và thích trở
thành cô giáo dạy mần non (Nhưng cuối cùng chị lại học một chuyên
ngành khác). Hàng ngày hai chị em chở nhau đi học, thỉnh thoảng lượn
lên phố mua ít hoa ngọc lan. Mình nhớ hoa ngọc lan người ta bán cành,
hai chị em thường chọn mua một cành còn nhiều nụ, sau đó về ngứt
từng bông hoa ra và cho vào lá chuối gói lại, thế là phòng bọn mình
suốt ngày cứ thoang thoảng hương ngọc lan. Thi thoảng hai đứa lại mở
gói lá chuối ra hít lấy hít để. Cũng từ đó mình mới biết đến hoa
ngọc lan và mùi hương nồng nàn của nó.
Sáu năm sau khoảng giữa năm 2005
mình lại ra Hà Nội. Mình và cô bạn lớp đại học cùng có dự định sau
khi tốt nghiệp đại sẽ ra Hà Nội lập nghiệp. Hai đứa cùng ra một lúc. Nhũng ngày đầu
ở Hà Nội thật khó khăn và vất vả. Hai đứa chạy vạy khắp nơi để xin
việc, nhưng ở đâu cũng gặp sự từ chối lạnh lùng. Để động viên nhau
hai đứa thường chở nhau đi chơi khắp phố phường, mùa đông Hà Nội rét,
không có nhiều tiên nên hai đứa chỉ dám đãi nhau bắp nướng, có hôm
đang đi trên đường Thanh Niên, thấy người ta bán nhiều hoa Ngọc Lan,
mình và cô bạn sà vào xem và hít hà. Dường như chưa thoả, cô bạn
còn mua tặng mình luôn một cành mang về phòng trọ thưởng thức. Cuộc
sống sau đó khá hơn rất nhiều, hai đứa đều có việc làm và mỗi ngày
công việc một tiến triển hơn. Ba năm sau đó mình và cô bạn cả hai đứa
đều rời Hà Nội, bạn vào sống ở Sài Gòn cùng chồng, còn mình cũng
về lại quê hương theo tiếng gọi của tình yêu. Tam biệt thủ đô, nhưng tận
sâu trong tim mình vẫn đầy ắp những kỷ niệm về Hà Nội, về hương
ngọc lan.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
