21/3/18

Con gái chuẩn bị hành trang vào lớp 1


Bài này viết từ ngày giữa tháng 7/2017, nhưng bận mãi giờ mới đăng, lưu lại đây để sau này con đọc lại. 

Sáng nay, đưa con đến câu lạc bộ hè lớp 1 trường tiểu học Hải Đình, nơi mà con gái sẽ trải qua thời gian học tiểu học tại đây, cốt để con quen với trường mới, bạn mới, cô giáo mới, và nề nếp học tập mới, tạo tiền đề cho việc học chính thức sau này, cho dù trước đó con vừa kết thúc 6 tuần học hè tại trường tiểu học Chu Văn An với nhiều kỷ niệm đẹp. Lớp học của con hôm đến xin học mẹ đã biết, nên hai mẹ con đi một vòng tìm hiểu nhà vệ sinh (cả hai mẹ con đều cho rằng việc này là quan trọng đối với một nơi mới, nơi mà con sẽ gắn bó hằng ngày trong suốt thời gian sau này). Nhà vệ sinh cách phòng học không phải quá xa nhưng nằm khuất hẳn sau khu vực lớp học và thông với khu vui chơi phía sau lưng của lớp học, nên mình không yên tâm lắm, nhân vậy nên nhắc nhở con thật cẩn thận khi đi vệ sinh, vẫn tin là sẽ an toàn cho con khi học chính thức, nhưng vẫn giảng giải cho con nên làm gì nếu phát hiện thấy dấu hiệu mất an toàn. Rồi hai mẹ con đến lớp, xem danh sách bác bạn trong lớp, có tới 45 cháu, quả thật quá đông và chỉ một cô chủ nhiệm quản luôn mọi thứ từ dạy học cho đến bán trú của các chau, quá vất vả cho cô và cũng thiệt thòi cho các cháu, nhưng đó là thực trạng chung của hầu hết các trường công lập, nên mình miễn bàn, chỉ có động viện và giải thích cho con hiểu, vì con đã quen với lớp chỉ có 21 bạn và có tới 3 cô giáo chăm sóc và dạy dỗ trong 6 tuần học tại Chu Van An. Mình cũng nghĩ có khi đây lại là cơ hội cho con rèn luyện tính chịu khó và chấp nhận sự không tiện nghi. Buổi học bắt đầu lúc 7h30, cô mời các bạn ra sân xếp hàng vào lớp, và cô mời một bạn quyền lớp trưởng lên hô cả lớp đọc 5 điều bác Hồ dạy (nghe đoạn này mẹ cũng xúc động như trở về thời học sinh vì từ lâu rồi mẹ ko còn đọc và nghe điều đó). Các bạn đọc rào rào vì các bạn đã bắt đầu học trước con 4 tuần, con chưa thuộc cũng cũng mấp máy môi đọc theo và đếm ngón tay để nhớ mấy điều bác hồ dạy (từ cửa sổ mẹ quan sát được). Mẹ tin con sẽ bắt kịp các bạn nhanh thôi. 10h đến đón con, thấy con đang cặm cụi viết (cũng lại lén nhìn con từ của sổ he he). Nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé say sưa viết viết, yêu ghê. Rồi lớp học tan, các bạn xếp hàng hát bài “Đi học về” và chào cô ra về. Hỏi cô giáo ngày đầu cháu thế nào, cô bảo cháu nhanh nhẹn, lanh lợi, nhưng kỹ thuật viết còn chưa đúng và viết nhanh quá nên cô chưa sửa kịp, mẹ chỉ gật gật đầu ghi nhận. Đón con tại lớp, thấy vẻ mặt con không được vui lắm, đưa con ra ghế đá hai mẹ con ngồi, mẹ bắt đầu hỏi, ngày hôm nay của con thế nào (luôn là câu hỏi như thế), con bảo cô chẳng hiền chút nào, con viết đẹp ri, mà cô nạt con, cô bảo con viết nhanh quá. Rồi lại giải thích cho con rằng, con phải thông cảm cho cô, lớp học có quá nhiều bạn, mà cô phải sửa cho từng bạn nên đôi khi cô không được dịu dàng, hơn nữa con nên viết chậm lại một chút để đến lúc cô đến sửa cho con cô biết con sai ở đâu mà hướng dẫn, con viết nhanh quá đến khi cô đến đã đầy cả trang giấy cô không biết nên sửa cho con từ đoạn nào. Gold có vẻ hiểu ý của mẹ nên con không còn phụng phịu nữa, rồi nàng giở vở cho mẹ coi kết quả học ngày hôm nay. Với mẹ, con viết được như này là quá đạt yêu cầu rồi, nhưng với cô thì biết viết chưa đủ mà còn phải đúng kỹ thuật, haiza quả nhiên là khó với một đứa trẻ mới chập chững học chữ. Nhưng mình nghĩ đây cũng là một cách để rèn cho con tính kiên nhẫn và cẩn thận. Với mình, chỉ cần con biết đọc, biết viết là đủ, không yêu cầu phải viết thật đẹp như chữ in. Mình còn nhiều mục tiêu, kỹ năng và kiến thức khác muốn con học tập hơn là chăm chỉ viết chữ đẹp. Mục tiêu của mình là muốn đào tạo cho con thành một con người vẹn toàn cả trí lực lẫn đão đức. Thật khó cho mình, giai đoạn này mình còn có Win còn nhỏ, nên thời gian dạy dỗ Gold thật sự quá hạn hẹp. Mẹ con mình cùng cố gắng nhé. Yêu con gái!

5/5/15

Sinh nhật con gái tròn 4 tuổi

Sinh nhật con gái tròn 4 tuổi từ tháng trước, nhưng mẹ bận bịu quá chẳng viết được bài nào cho con. Đăng tạm bài viết khi con SN 3 tuổi vây. 4 tuổi con gái thực sự là người bạn nhỏ của mẹ rồi. Mẹ yêu con, chúc mừng sinh nhật con gái nhé.


Ngày 14/4/2011 của ba năm trước là ngày mẹ sinh con. Hồi đấy mẹ thật khỏe, hôm trước còn đi làm, tối hôm sau đã sinh con. Con gái ngoan ngoãn nên mẹ sinh con cũng khá dễ dàng. Thấm thoát thế mà đã ba năm. Con gái ba tuổi, đã đi trẻ tư từ lúc gần hai tuổi và chính thức học ở trường công được hơn một tháng. Dù học trong môi trường nào con cũng rất ngoan, hòa nhập tốt, làm cho mẹ rất yên tâm xen lẫn tự hào.
Ba tuổi con gái biết rất nhiều thứ và luôn là người bạn nhỏ của mẹ. Ba hay đi công tác, nên ở nhà thường chỉ có hai mẹ con với nhau, nhưng không vì thế mà buồn, hai mẹ con lúc nào cũng chuyện trò không chán, dẫu có đôi lẫn mẹ cũng phát bực với con vì con không chịu nghe lời mẹ.
Ba tuổi con gái khá chững chạc, hiểu chuyện và cũng không kém phần ngọt ngào. Con biết được lúc mẹ vui buồn, có những lúc mẹ lăng im con gái hỏi mẹ đang suy nghĩ chuyện gì vậy. Có lúc mẹ khóc con gái hỏi sao mẹ buồn. Con thích sắp xếp mọi thứ ngăn nắp. Mặc dù con không thể nhấc nổi cái ghế những hôm nào ăn con xong con cũng giúp mẹ sắp xếp lại bàn ghế cho ngăn nắp bằn cách đẩy từng cái ghế cho nó vào đúng vị trí của nó cho dù mẹ có nói là con còn nhỏ chưa làm được việc này. Con thường tự giác sắp xếp và cất đồ chơi của con ngăn nắp vào đúng vị trí của nó sau khi đã chơi xong. Con còn thích sắp xếp giày dép của cả nhà ngăn nắp rất đẹp. Con biết nghe lời từ bé cái gì được phép chơi và cài gì không vì thế nhà mình ít khi bừa bộn, đồ đạc trong nhà cũng it bị xáo trộn và hư hỏng như những gia đình có con nhỏ khác.
Con gái cũng vô cùng nhạy cảm. Khi mẹ đọc cho con nghe những câu chuyện xúc động con gái đã biết buồn và khóc. Con thương cô bé bán diêm không có mẹ trong câu truyện Cô Bé Bán Diêm. Con cũng thường hỏi mẹ của các bạn nhỏ đâu khi xem phim cùng mẹ và thấy các em nhỏ không có mẹ ở bên. Con cũng bắt mẹ tắt ngay TV nếu có những cảnh cãi nhau, hay đánh nhau vân vân và con gọi đó là phim độc ác.
Ba tuổi con gái đã biết nói chuyện lý lẽ với ba mẹ. con muốn tự ăn nhưng mẹ chỉ cho con tự ăn sáng vào những ngày T7, CN và con rất giỏi khi tự ăn hết bữa sáng của mình. Còn bữa tối mẹ vẫn phải đút cho con vì con ăn chậm mẹ sợ làm mất ngon thức ăn của con, nhưng mẹ cũng tập cho con tự ăn khi bữa ăn sắp xong và trong bát của con còn lại một chút thức ăn.

Ba tuổi con gái đã thực sự là người bạn nhỏ của mẹ, mẹ có thể chia sẻ với con nhiều chuyện. Mẹ yêu con nhiều lắm, chúc con gái mẹ thêm tuổi mới thật khỏe mạnh, chăm ăn, chóng lớn con nhé.

29/5/14

MÙA HÈ ĐẦU TIÊN CỦA CON – MỘT TUẦN

Vừa đi học ở trường công lập được ba tháng thì con nghỉ hè một tuần. Mẹ vẫn phải đi làm nên đành gửi con về nhà trẻ tư mà trước đây khi con chưa đi học trường công mẹ đã gửi. Lúc đầu con phản đối nhất định không chịu và còn bảo mẹ hay là cho con về quê, ôi mới hơn ba tuổi mà con mặc cả với mẹ như bà già ấy con ạ, làm mẹ không thể nhịn được cười. Thấy có vẻ khó thuyết phục con mẹ đành dùng chiêu cuối cùng rằng nếu con về quê, mẹ ở nhà một mình buồn, buổi tối không ai ngủ cùng, mẹ sẽ qua bế em Ân (em bé hàng xóm) về ngủ cùng mẹ, thế là nàng đã trúng kế mẹ, đồng ý qua nhà cô. Tuy nhiên, mẹ cũng phải thuyết phục nàng ấy rằng chỉ ở đúng một tuần thôi, sau đó mẹ sẽ đưa qua trường Hoa Hồng (trường con đang theo học).
Nàng đã quen với nhà trẻ này từ hồi gần hai tuổi nên mẹ không lo lằng gì cả, chỉ có buổi sáng là hơi vội vì còn phải cho con ăn sáng rồi mới đi học mà giờ làm cuả mẹ thì hết sức sớm (7h). Tuần con nghỉ hè sáng nào hai mẹ con cũng vội, mẹ thường dậy sớm hơn 30 phút, mua đồ ăn sáng cho con, cho con ăn rồi mới đưa đến nhà cô. Mẹ rất thương con vì mấy hôm nay sáng nào cũng giục con ăn nhanh mặc dù mẹ biết con vừa ngủ dậy cũng chưa muốn ăn, nhưng chẳng còn cách nào khác.
Sáng nay, mẹ có thể đi làm muộn được một lúc nên từ đêm qua đã hứa với con sẽ đưa đi ăn sáng rồi mới đi học. Khỏi phải nói là nàng thích thú thế nào. Nhưng tính bướng bỉnh của con lắm lúc làm mẹ phát cáu và đỉnh điểm là sáng này con cứ khăng khăng bưng ly nước đậu nành để uống mặc dù cái ly to cộng thêm cái ống hút cao mà con thì bé ngồi mới cao hơn cái bàn được một chút. Mẹ rót nước đậu qua cái cốc nhỏ con không chịu uống, ngọt nhạt đủ kiểu con không nghe cứ uống kết quả nước đổ cả người và còn bị sặc nữa. Mẹ bực quá hơi lớn tiếng với con hoặc là không uống hoăc uống cốc nhỏ, con vẫn bướng bỉnh không chịu uống cốc nhỏ.
Mẹ thì sau khi quát con đã hối hận ngay và nhận ra mình đang ở quán ăn, có thể con sẽ cảm thấy xấu hổ nếu có nhiều ánh mắt xa lạ nhìn con, cũng may lúc đó trong quán ít người. Mẹ sẽ rút kinh nghiệm, sẽ cố gắng kiềm chế để hạn chế hết sức việc quát nạt con và sẽ kiên nhẫn giải thích cho con hiểu hay tìm giải pháp khác như sau đó mẹ đã làm là rót bớt nước ra cốc khác và để cho con uống cái cốc đó nhưng từng ít một. Gía như mẹ bình tĩnh hơn thì sáng nay đã không quát con và sẽ không bị ray rứt cả ngày vì cảm thấy có lỗi với con. Mẹ hứa mẹ sẽ cố gắng hơn nữa để dạy con theo cách tích cực nhất. Một tuần sắp trôi qua, rồi con lại trở về học hè tại trường sẽ trở lại với giờ giấc sinh hoạt như trước đây. Mẹ sẽ giành nhiều thời gian cho con chơi ở trường hơn và đưa con đi công viên chơi thường xuyên hơn, hy vọng là con gái sẽ có một mùa hè thú vị.

26/3/14

Mẹ

Dạo gần đây tâm trạng không vui, tinh thần cũng mệt mỏi nên hay nhớ những chuyện ngày xưa. Ngày đấy luôn ao ước và tâm niệm một điều rằng sau này lớn lên sẽ cố gắng làm thật nhiều tiền để bù đắp cho những vất vả của mẹ, và sẽ lấy một người nào thực sự yêu thương mẹ như con yêu mẹ. Nhưng  mơ ước của mình đến bây giờ vẫn chưa trọn vẹn.
Cứ nhớ mãi cái thủa khó khăn của gia đình mình, lại thương mẹ đến nao lòng. Hồi đấy, mẹ làm đủ các nghề từ buôn bán, làm giá, nuôi lợn, nấu rượu để kiếm tiền, thêm được đồng nào hay đồng nấy trang trải cho việc học hành của chị em mình. Công việc của mẹ thật khó nhọc, vất vả một đôi câu không thể diễn tả hết. Những nỗi nhọc nhằn, vất vả của mẹ luôn hằn sâu trong trái tim mình, nhờ đó mà chị em mình mới biết quý trọng lao động, biết chịu khó phấn đấu để vươn lên trong cuộc sống.
Còn nhớ, hồi học đại học, mỗi lần đến tháng gửi tiền cho mình là mẹ vét sạch tất cả những đồng tiền mẹ còn trong ví, thậm chí có khi mẹ còn phải đi vay mượn bạn bè, và gia đình dì H. là địa chỉ quen thuộc, cũng may hai vợ chồng dì bác ấy thật tốt bụng cứ mỗi lần thấy mẹ đến nhà chưa cần mẹ nói là hai vợ chồng dì bác ấy đã hiểu. Sau này bác trai chẳng may bị bệnh mất sớm, một mình dì bây giờ vất vả nuôi con. Mình và mẹ tuy không nói ra nhưng trong lòng luôn mang ơn dì bác, mẹ thường xuyên gần gũi động viên có việc gì giúp được mẹ không bao giờ từ. Mình thì vẫn canh cánh bên lòng bởi chưa làm đươc gì giúp gia đình dì.
Hồi đấy thương mẹ tảo tần, vất vả mình thấy quý đồng tiền mẹ làm ra vô cùng.  Mình chẳng dám tiêu gì hoang phí, mua gì cũng tiếc cũng đắn đo mãi, nếu như không phải thứ thật sự cần thiết không báo giờ mua. Chị gái con dì mình thường trêu trọc mình là đứa ki bo, keo kiệt he he. Không như bây giờ, cuộc sống khá hơn, đồng tiền tiêu đi cũng dễ dàng hơn. Mẹ mình khổ cực là thể, vất vả là thế những chưa bao giờ mình thấy mẹ than vãn kêu khổ, mà ngược lại mẹ lúc nào cũng động viên chị em mình cố gắng học giỏi dù khổ mấy mẹ cũng chịu được. Bù lại, hai chị em mình ngoan hiền, học hành chăm chỉ. Biết mẹ vất vả cả hai đứa đều phụ mẹ một tay làm việc không nề hà bất cứ việc gì. Cuộc sống tuy vất vả nhưng gia đình mình luôn đầm ấm, và yêu thương nhau.
Giờ đây, khi cuộc sống đã khá hơn trước rất nhiều và cả hai đứa con của mẹ đã yên bề gia thất nhưng mẹ vẫn không chịu để cho bản thân mình nghỉ ngơi, mẹ vẫn làm việc suốt ngày. Buổi sáng vẫn đi chợ buôn bán không nghỉ một ngày nào trừ ngày mồng 1 Tết và những ngày đau ốm hay những dịp đặc biệt. Buổi chiều về tất bật với trang trải nhỏ của mẹ, với hồ cá, đàn lợn, và những vại nước mắm.
Mẹ sống giản dị, chan hòa yêu thương và tin tưởng vào mọi người, bởi vậy trong cuộc sống mẹ cũng luôn nhận được rất nhiều tình cảm chân thành từ bạn bè và người thân của mẹ.
Dù vất vả nhưng nhìn nét mặt rạng ngời của mẹ con biết mẹ đang hạnh phúc với thành quả của mình, và con cũng rất hạnh phúc, rất thanh thản khi mỗi lần về quê được nằm võng đung đưa trong buổi chiều yên ắng, ngắm nhìn dáng mẹ tất bật ra vào chợt thấy lòng tràn đầy hạnh phúc vì luôn có mẹ bên mình. Cảm ơn mẹ đã là mẹ của con và con càng hiểu lòng mẹ hơn khi con cũng đã là người mẹ. Cầu mong sao cho mẹ luôn khỏe mạnh và sống mãi với chúng con.

24/9/13

Cách nhau hai giờ bay

Tình cờ đọc được bài này, rất hay. Mình cũng từng có một thời như thế, kẻ bắc người trung, tranh thủ từng phút để được ở gần nhau. Thế mà giơ đây, cái hạnh phúc và tình yêu ấy dường như đang bên bờ vực của sự tan vỡ. Liệu kỷ niệm của những năm tháng đó có đủ sức để giữ tình yêu của chúng mình???

Tôi vừa trải qua một ngày dài đầy lo lắng. Sáng sớm nay, đi đón một đồng nghiệp từ Hà Nội vào công tác, tôi bất ngờ bắt gặp cô con gái 19 tuổi của mình đang đi vào sân bay.
Tôi tưởng cháu cũng đi tiễn hoặc đón bạn, nhưng không phải, cháu xếp hàng làm thủ tục lên máy bay và biến mất vào khu cách ly,tất cả hành lý của cháu chỉ là cái balô như khi đến trường. Tôi không dám gọi điện cho vợ tôi, sợ cô ấy lo lắng.
Tôi về văn phòng, nhờ một người bạn thân làm ở sân bay kiểm tra giùm, và biết là cháubay ra Hà Nội, và sẽ trở về trong ngày vào lúc tối muộn, gần như sẽ có mặt ở nhà vào khoảng thời gian như mọi ngày.
Cả ngày tôi lo lắng. Không thể làm được việcgì. Cháu có điện thoại di động, quà tặng củachúng tôi khi cháu đỗ Đại học. Tên của cháu trong máy tôi là Bé út, cô bé út trong nhà, cô con gái hồn nhiên nhất, học hành rất chăm chỉ, vừa đỗ Đại học năm ngoái. Tôitưởng như mình rất hiểu cháu, vậy mà hoá ra không hẳn.
Cả ngày, hàng ngàn lần tôi mở máy, nhìn vào cái tên Bé út, chỉ cần nhấn máy là có thểnghe được giọng cháu, nhưng tôi không gọi. Nếu cháu đã có một chuyến đi gấp gáp như vậy, thì đó hẳn nó là quan trọng với cháu đến từng phút giây, và tôi cảm thấy mình phải tôn trọng điều đó.
Tối hôm đó, tôi bỏ hết việc ở văn phòng để về nhà đúng giờ. Chờ cháu. Và lòng tôi yên hẳn khi cháu về, dáng vẻ mệt mỏi. Bay hai chuyến máy bay trong ngày đâu phải là chuyện đùa. Nhưng cháu vẫn vội vã tắm tápvà ngồi vào ăn cơm với chúng tôi. Tôi đang tìm cách mở lời với cháu thì đột nhiên cháu nói:
- Xin lỗi ba mẹ, hôm nay con ra Hà Nội, con đi thăm bạn con!
Con gái tôi đã có bạn trai, chính là cậu bạn mà cháu từng kể với tôi là “tim con đập mạnh dù chỉ nghĩ đến”. Cậu bạn đang học ởHà Nội, và Bé út của chúng tôi đã quyết địnhđi làm thêm để kiếm đủ tiền cho một chuyến bay khứ hồi trong ngày, bay ra thăm cậu ấy, đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, ngắm nhìn Hà Nội vào thu, và cùng nhau xem phim ở một rạp chiếu phim gần đó. Vợtôi hỏi nhẹ nhàng:
- Tại sao út lại quyết định làm vậy?
Và câu trả lời là:
- Con nhớ bạn ấy quá, và chúng con chỉ cách nhau có hai giờ bay!
Chị có thể nghĩ là chúng tôi giận cháu. Nhưng sự thực là không. Bởi vì đó là cảm xúc của cháu, chuyến đi của cháu. Và cảm ơn Trời Đất là cháu vẫn thấy chúng tôi đủ gần gũi để kể lại chuyến phiêu lưu của mình.
Và bởi vì, chúng tôi cùng nhớ lại những chuyến tầu khách Bắc Nam chậm chạp, chấtchồng hàng hoá và đầy bất tiện, vậy mà không biết bao nhiêu lần, chúng tôi đón nhau từ những chuyến tàu như thế. Thức ăn chỉ là cơm nắm muối vừng mang theo, thậm chí ngủ toa than để có thể đến với nhau đúng hẹn.
Những chuyến đi dằng dặc Bắc Nam vất vả nhưng đầy lãng mạn ấy đã khiến tình yêu của chúng tôi lớn lên. Để rồi những lúc sóng gió sau này, chợt nhận ra là tình yêu chúng tôi dành cho nhau đã rất đẹp và chân thành, bởi vậy mà gắng lòng gìn giữ.
Tôi mong chuyến đi này cũng vậy, làm cho trái tim và tình yêu của những đứa trẻ mà chúng tôi yêu quý lớn lên.

Con gái tròn tuổi rưỡi



Bài này đăng từ lúc còn ở nhà cũ, hôm nay đi làm lại thấy nhớ con gái quá, đăng lại bài này vậy.

Chủ nhật vừa rồi, con gái tròn tuổi rưỡi. Lúc sinh nhật con tròn một tuổi, ba mẹ chưa đưa con đi tiệm chụp hình làm kỷ niệm, nên khi con tròn tuổi rưỡi ba mẹ nghĩ phải ghi lại giây phút đáng yêu này của con. Sáng chủ nhật, trời nắng nhẹ và rất đẹp, cả nhà phấn khởi cùng tới studio. Con vô cùng hào hứng và diễn rất hồn nhiên theo những hướng dẫn của chú thợ chụp ảnh. Được một lúc thì con chán ngay đòi về. Cũng may đã kịp chụp được một số ảnh ưng ý. Lúc ba mẹ ra bên ngoài làm thủ tục thi con lại bị hấp dẫn bởi một rừng áo cưới và vô số ảnh cưới đang trưng đầy tiệm (đây là tiệm chụp ảnh và cho thuê áo cưới), nên con cứ chạy tới chạy lui hết sờ ảnh này lại chọt chẹt vào ảnh khác, khiến cho các cô nhân viên của tiệm khá là vất vả khi chạy theo con. Một tuổi rưỡi, con gái mẹ đã nói được khá nhiều, đã thuộc khá nhiều bài hát và thơ. Đôi khi cũng rất nghe lời mẹ, hiểu nhiều điều mẹ nói. Đặc biệt, con đã biết nịnh mẹ khiến cho mẹ hoàn toàn tan chảy mỗi khi nghe con nói ‘em yêu mẹ nhất nhà.’ Mẹ post lên entry này một số hình của con, hãy mãi đáng yêu như thế này con nhé.  



                                    

7/8/13

Giọt nắng hồng


Đang thiu thiu cho con gái ngủ bỗng TV phát bài hát Giọt Nắng Hồng do Hồng Hạnh trình bày khiến mình bừng tỉnh. Lời bài hát sao ngọt ngào đến thế. Không biết dùng lời nào để diễn tả tâm trạng lúc đó của mình. Một thời gian dài bận bịu con nhỏ, công việc, gia đình, hầu như mình không có thời gian thư giãn riêng cho bản thân. Bài hát như một luồng gió mới giúp mình refresh lại bản thân, giúp mình nhận thấy xung quanh vẫn còn nhiều thứ đẹp đẽ đáng để thưởng thức.


Giọt Nắng Hồng
Ngô Thuỵ Miên

Giọt nắng đi hoang vào mắt em buồn
Dìu chân em bước vào nắng cô đơn,
Nắng ướp mi em ươm tay thơm nồng
Màu trời nhẹ vương đôi môi thương màu mắt em chơi vơi...

Chiều vắng công viên sỏi đá thêm sầu
Gọi mùa nắng úa vời bước em qua,
Nắng tắm yêu đương cho em hôm nào
Rồi chiều nhẹ bay lên cao
Màu nắng thương màu mắt em

Một chiều có nắng sang đây ru em mơ mộng.
Đếm nắng cho tay qua trời
Quyện tình yêu tươi màu mắt.
Một chiều công viên nắng khóc trên đôi tay ngà
Đón dấu mưa rơi âm thầm Và màu nắng chết trên mi...

Và nắng hôm nay về với mây hồng
Về thăm cô bé thường ước hay mơ
Ghế đá hôm xưa thôi nghe giận hờn
Chuyện mình đừng quên nghe anh
Gọi nắng cho vưa mắt nai..